Mỗi khi trời se lạnh lòng tôi lại man mác nhớ về những kỷ niệm, những mảnh đất tôi từng đi qua, không hiểu sao lúc này tôi lại nhớ cái mảnh đất đã lạc vào thơ ca, rồi đi sâu vào lòng tôi đến thế. 

 
 
 
 
“Người đi Châu Mộc chiều sương ấy
 
Có thấy hồn lau nẻo bên bờ
 
Có nhớ dáng người trên độc mộc
 
Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa”
 
Cái ngày bước chân đầu tiên của tôi đặt trên mảnh đất Sơn La màu mỡ là ngày tôi đi cùng bố đến thăm quan tại Cao Nguyên Mộc Châu, thuộc huyện Mộc Châu, Sơn La. Ngày ấy tôi khoảng 18 tuổi, cái tuổi hồn nhiên thích tò mò tìm hiểu, độ tuổi mà chỉ một chiếc lá vàng rụng cũng làm ai đó xao xuyến bồi hồi đến khó tả. 
 
Cung đường thơ mộng
 
Ngày đó trong tôi, Cao Nguyên Mộc Châu hiện lên với những bãi cỏ xanh trải dài như vô tận, những cánh đồng cỏ màu mỡ xanh mát một chân trời hòa vào màu trắng hồng của hoa tam giác mạch rồi đâu đó xen lẫn li ti vài bông hoa dại mọc bên bờ. Chân trời như trải rộng hơn, xa tít và cao vút. 
 
Hình ảnh ấy như hòa quyện giữa màu xanh lá và màu của da trời, trên cái nền đậm chất xanh ấy, phớt phớt một chút trắng sáng của màu mây. Bầu trời cao nguyên sao có thể trong và đẹp đến vậy, nó yên bình đến mức khiến tôi như hòa hợp mình với thiên nhiên, thấu hiểu những tình cảm, ưu đãi mà thiên nhiên ban tặng cho nơi này. 
 
Cánh đồng và một màu xanh mướt
 
Phá vỡ bức tranh tĩnh lặng ấy là tiếng bò sữa đâu đó cùng tiếng người dân đi làm đồng, tiếng cười nói vui vẻ về câu chuyện sinh hoạt hàng ngày của mỗi người. Người dân nơi đây, chất phác và đơn sơ vì với họ tình cảm giao hữu là quan trọng nhất. Cái mà tôi nhớ đến điên cuồng đó là mùi hương cao nguyên này, cái mùi thơm kỳ lạ không ở đâu có được, tôi cảm nhận được chúng khi nhắm mắt lại hít một hơi giữa đồng cỏ mênh mông trên đất này. 
 
Vẻ đẹp diệu kì của những cánh đồng chè
 
Hình như là một chút mùi sữa bò nồng nàn ngòn ngọt , một chút mùi ngai ngái của đất, mùi thơm man mác của cỏ hòa quyện với mùi sương, mùi hoa tam giác mạch thoang thoảng, giờ không thể tả được cụ thể nó như thế nào, nhưng nó đi vào trong tôi sâu sắc đến mức cứ nhắm mắt lại tôi lại thấy hình ảnh cánh đồng cỏ trải dài như bất tận rồi thấy mùi hương nhè nhẹ phảng phất đâu đây.
 
Đồng cỏ Mộc Châu
 
Tôi đi cùng cơ quan của bố lúc ấy là vào ngày 1 tháng 9, ngày mà cao nguyên Mộc Châu đông khách nhất, vì vậy ngày hôm đó, Mộc Châu trở nên đặc biệt đến lạ lùng. Tạm biệt với những đồng cỏ, đồng hoa mơn mởn xanh tươi, tôi cùng bố men theo con đường bản đi đến những nơi náo nhiệt đông người. 
Không thể tin được lần đầu tôi được thấy những cô gái, anh chàng, cụ già và những em bé mặc quần áo màu sắc sặc sỡ, những tiếng khèn, chiêng vang dọc đường đi, những cô gái Thái gái Mông xinh xắn khoác trên lưng cái giỏ mua đồ. 
Đến nơi đây mới thấy được ý nghĩa thật sự của chợ phiên dân tộc thiểu số. Hôm đó tôi đã mua một đôi giày vải thêu hoa, một chiếc váy xòe màu sắc sặc sỡ của người Mông. Những thứ ấy thật đơn giản, nho nhỏ mà khiến tôi thấy tim mình xao động từng hồi.
 

Nhộn nhịp chợ tình Mộc Châu

Những khoảnh khắc vui chơi trên những thảm cỏ xanh mướt, nghe những chú chim vang vọng núi rừng, những câu hát đối trao duyên của các anh chị người dân tộc, những tiếng khèn tỏ tình , những bộ trang phục lạ mắt, những món ăn đặc sản tôi chưa từng biết đến hay chính tình cảm của những người xa lạ ấy dành cho tôi. Tất cả những điều ấy đều nằm trong trái tim thổn thức của tôi, nơi tôi lưu giữ những dấu chân kỷ niệm.
 
T.Hiền

 

Hỗ trợ trực tuyến

Tell
04 62817126
0962 22 9168
Mr. Dũng
0962 22 9168
Mr. Dũng
0962 22 9168

 

https://www.facebook.com/C%C3%B4ng-ty-c%E1%BB%95-ph%E1%BA%A7n-qu%E1%BB%91c-t%E1%BA%BF-TIC-Travel-1637916756500440/?fref=ts